Cái lạnh chớm sang Đông vừa chạm môi anh mùa Hà Nội…

Cái lạnh chớm sang Đông vừa chạm môi anh mùa Hà Nội…

Cái lạnh chớm sang Đông vừa chạm môi anh mùa Hà Nội...Anh đạp xe rong ruổi trên vài con đường quen, anh vừa mới quen thôi... rồi dừng chân nơi thật ra anh muốn đến... nơi mà đâu đó trong những cuộc tán gẫu mọi người bảo anh nó là hồ Than Thở, uh thì đúng là anh cũng hay than thở thật đấy nhưng là giữa những mối tơ vò trong lòng anh mà có lẽ chỉ mình anh mới biết....Cành liễu yếu ớt có lẽ vì chút gió lạnh cắt qua thật nhẹ... nó yếu đuối rùng mình... như anh vậy... anh chợt lấy ra từ trong suy nghĩ về 1 nơi nào đó mà anh đã cùng em đan tay vào nhau, để nói với nhau điều gì đó về ngày …


Sự nghỉ ngơi

“Sự thành công cũng như ngọn lửa vậy, nó có thể cháy rất lớn nhưng đừng quên châm củi cho ngọn lửa đó cháy lớn hơn và không bao giờ tắt bạn nhé !”Sau nhiều sự cố gắng có thể cuối cùng ta sẽ đứng tại 1 đích đến nào đó (có thể là 1 số tiền đạt được như hoạch định, 1 cơ thể đẹp như hoạch định, 1 hệ thống tốt như hoạch định, 1 gia đình hạnh phúc, êm ấm như hoạch định, 1 công việc ổn định…), dĩ nhiên lên đến đó ai cũng xứng đáng có được những thời khắc đáng tự hào và sự nghỉ ngơi sau những khó khăn đã trải qua nhưng có lẽ sau đó họ nên tiếp tục để bước lên trên một ngưỡng khác nếu không muốn …