Nhặt nhạnh

Tia nắng sớm mai đổ tràn sức sống qua khung cửa sổ. Nơi chiếc ghế sopha nó đang nằm ngon giấc khiến nó phải lần mò ngồi dậy.

Sáng chủ nhật cuối tuần với những bản nhạc Trịnh du dương sầu lắng… nhắm mắt nhè nhẹ nó đã đặc cách để từng từ từng từ 1 đi sâu vào tâm hồn.

Kỳ lạ thật bởi có những ca từ người xưa để lại qua thời gian sẽ trở thành 1 phần hồi ức của nhau. Thứ duy nhất có lẽ xuyên suốt không gian, thời gian. Thứ duy nhất có lẽ đủ sức làm tan chảy mọi con tim.

… nếu mọi thứ luôn ở trong những khuôn khổ thì nó nghĩ loài người sẽ không khác nhau nhiều lắm…

Nó chỉ cần thế thôi vì còn phải để giành 1 ít cho mỗi ngày sau nữa. Sống ở đời đừng nghĩ chuyện “hữu danh”.

Nhặt nhạnh (Ảnh: CF8)
Nhặt nhạnh (Ảnh: CF8)

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.